Giáng sinh: Mang đến hy vọng ngay cả trong thế giới trần tục

Chúng ta không cần phải là một Cơ đốc nhân để nhận ra rằng đây là một điều gì đó đặc biệt; một người vô thần cũng có thể đánh giá cao rằng đây là một câu chuyện phi thường làm ấm lòng người. Điều này vẫn đúng, và cũng đúng là một lần nữa, Giáng sinh lại sắp đến!
Điều quan trọng trong câu chuyện Giáng sinh có thể được thể hiện trong một cụm từ từ Kinh Tin Kính Nicene: "Ngài đã từ trời xuống". Như tôi đã viết lúc cách đây hai năm trước, câu chuyện được yêu thích nhất của mình cho tờ The Epoch Times,"Ý nghĩa thực sự của Giáng sinh." Đó là hướng mà Chúa bước vào cuộc sống của chúng ta.
Là con người, chúng ta luôn muốn vươn lên. Con người muốn tự tôn mình lên thiên đường của cái tôi, tự đề cao tầm quan trọng của bản thân. Nhưng, như sách Châm ngôn đã nói, "Sự kiêu ngạo đi trước sự hủy diệt, và tinh thần ngạo mạn đi trước sự sa ngã." Điều đó có nghĩa là chúng ta cần sự khiêm nhường.
Nhưng tất nhiên, Giáng sinh không chỉ có một ý nghĩa; thực sự, ý nghĩa của nó là vô tận. Khi chúng ta bước vào năm 2025 và nhìn lại tình trạng nguy hiểm của thế giới, chúng ta có thể xem xét: Thông điệp thực sự nào khác của Giáng sinh liên quan đến ngày nay?

Tầm Quan Trọng của Hy Vọng
Hy vọng là thứ cuối cùng còn lại trong chiếc hộp Pandora, sau khi tất cả tai ương và bệnh tật đã thoát ra ngoài để làm méo mó và hủy hoại cuộc sống của con người. Hy vọng là gì? Vaclav Havel, nhà viết kịch người Séc và là tổng thống đầu tiên của Cộng hòa Séc, đã cho chúng ta một điểm khởi đầu tốt khi ông nói: “Hy vọng không phải là niềm tin rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp, mà là sự chắc chắn rằng mọi thứ đều có ý nghĩa, bất kể kết quả ra sao.”
Nói một cách thực tế hơn, hy vọng là thứ cho phép chúng ta phát triển mạnh mẽ. Trong cuốn sách Làm việc với Trí tuệ Cảm xúc, Daniel Goleman đã lưu ý: “Các nghiên cứu về năng lực cho thấy những người làm việc hiệu quả nhất trong các dịch vụ con người — từ chăm sóc sức khỏe và tư vấn đến giảng dạy — đều thể hiện hy vọng cho những người mà họ tìm cách giúp đỡ. ... Trong những công việc như thế này, nơi căng thẳng cao và thất vọng phổ biến ... hy vọng là rất quan trọng.”
Một đặc điểm chính của một người làm việc hiệu quả hàng đầu là có hy vọng. Do đó, khi giao tiếp với mọi người, chúng ta cần có hy vọng nếu chúng ta muốn tạo ra bất kỳ sự khác biệt nào. G.K. Chesterton nhận xét rằng “trước hết và trên hết ... tất cả các cánh cửa đều mở ra cho lòng can đảm và hy vọng.” Thông qua hy vọng, chúng ta có thể mở ra những cánh cửa!
Trong cuốn sách Triết lý về Hy vọng của Con người năm 1987 của mình, triết gia J.J. Godfrey đã lưu ý rằng niềm tin là “một khuynh hướng được thực hiện đối với hiện tại”, trong khi hy vọng là “một thái độ được thực hiện đối với tương lai”. Ông viết về một giáo viên nói với học sinh của mình: “Tôi đang làm việc với tương lai của các em. ... Tôi đang gửi những thông điệp đến tương lai thông qua các em mà tôi sẽ không bao giờ được thấy ... Tôi sẽ không thấy năm [2020,] nhưng các em sẽ thấy. Tôi sẽ gửi một thông điệp thông qua các em và đó sẽ là một thông điệp tốt đẹp.”
Thế Giới Được Tái Sinh

Tuy nhiên, Giáng sinh không phải là một khái niệm triết học hay thần học trừu tượng, mà là lễ kỷ niệm một sự kiện có thật đã xảy ra với những con người tưởng chừng như bình thường. Do đó, điểm khởi đầu của chúng ta phải là hòa mình vào các chi tiết của câu chuyện. Đức Maria và Thánh Giuse bình thường giống như hầu hết chúng ta: Chúng ta có hóa đơn phải trả, chúng ta phải kiếm sống và trong hoàn cảnh kinh tế khó khăn, chúng ta phải xoay xở để thích nghi.
Trong trường hợp của Đức Maria và Thánh Giuse, hoàng đế Augustus yêu cầu tất cả mọi người trở về quê hương của họ để được kiểm kê và đánh thuế. Câu chuyện không có chỗ ở trong quán trọ và phải ở trong máng cỏ cho chúng ta biết cuộc sống của họ thời đó chật chội như thế nào (và nguy hiểm ra sao, vì nghe có vẻ mất vệ sinh), và câu chuyện về cơn thịnh nộ của vua Herod càng làm tăng thêm cảm giác hiểm nguy cận kề: Mạng sống con người rẻ mạt, và hậu quả của việc chống lại bất kỳ bạo chúa nào có thể gây ra cái chết.
Chúng ta thích tưởng tượng, vì có rất ít bằng chứng theo cả hai cách, rằng sự ra đời của Chúa Giê-su đã xảy ra trong bóng tối sâu thẳm nhất của mùa đông. Nhưng—và đây là lúc hy vọng xuất hiện—đứa trẻ đã được báo trước, sự ra đời của Ngài đã được lên kế hoạch theo mục đích của Đức Chúa Trời. Hơn nữa, những dấu hiệu đã công bố tầm quan trọng của đứa trẻ này: trên trời, ngôi sao ở trên cao, và trên Trái đất, những người chăn cừu đơn sơ, khiêm nhường biết điều gì đang xảy ra, và hơn cả họ, những nhà thông thái từ phương Đông đến để làm chứng cho sự ra đời của đứa trẻ này. Và kỳ lạ thay, ngay cả hành động “vô vọng”, xấu xa của Herod cũng công bố sức mạnh của cái thiện, vì chính Herod tin rằng sự ra đời này là mối đe dọa đối với quyền lực và quyền lực của hắn, nếu không thì tại sao hắn lại cố gắng hết sức để tiêu diệt nó?

Theo một nghĩa quan trọng, câu chuyện về sự ra đời của Chúa Giê-su giống như sự ra đời của mỗi con người đến với thế giới. Nó đi kèm với niềm tin rằng một đứa trẻ có thể tạo ra sự khác biệt, làm điều tốt và làm cho thế giới trở nên tốt đẹp hơn. Nói về cuộc đời của chính tôi, con trai út của tôi đã có một cô con gái, giờ đã được 19 tháng tuổi. Nó đã có bao nhiêu niềm vui và hy vọng cho con bé, cũng như chúng tôi, những người ông bà! Mỗi lần sinh ra, theo nghĩa đen, là một “sự sáng tạo mới”. Đó là chiến thắng của sự sống trước cái chết.
Nhưng có một khía cạnh khác, và độc đáo, đối với sự ra đời của Chúa Giê-su. Chúng ta thấy điều này qua đường nét của toàn bộ cuộc đời Ngài và những gì Ngài đã đạt được. Tôi đặc biệt đề cập đến ảnh hưởng của cuộc đời Ngài, sau khi Ngài rời khỏi Trái đất: sự kết thúc của chủ nghĩa ngoại giáo trong Đế chế La Mã; cái chết của chính đế chế sau khi nó chuyển sang Cơ đốc giáo; sự phá vỡ các rào cản giữa nam và nữ, giữa nô lệ và người tự do; cuối cùng là việc bãi bỏ chế độ nô lệ (điều chưa từng có trong thế giới cổ đại); và sự công nhận linh hồn cá nhân là có giá trị—vô giá—theo đúng nghĩa của nó. Đây là những điều mà chúng ta có xu hướng quên lãng ngày nay nhưng đó là những hậu quả lâu dài của việc thiết lập Cơ đốc giáo—và hy vọng đi kèm với sự ra đời của đứa trẻ đó.

Đây là những gì chúng ta thấy và cảm nhận vào dịp Giáng sinh. Sự sống chiến thắng cái chết, và chúng ta có mọi lý do để ăn mừng. Trở nên giống như trẻ con cho phép sự cởi mở, tò mò và ngây thơ tự nhiên làm nảy sinh hy vọng. Vì vậy, thời gian rời xa những lo lắng của người lớn cũng cần thiết cho hy vọng, bởi vì nếu không có nó sẽ dẫn đến kiệt sức. Nghỉ ngơi khỏi trách nhiệm của người lớn là phục hồi tinh thần và cộng đồng. Như một câu tục ngữ Nga có câu: “Trong vương quốc của hy vọng, không có mùa đông”. Chúng ta có thể chịu đựng mùa đông đen tối, sâu thẳm bởi vì Giáng sinh mang đến cho chúng ta hy vọng rằng chúng ta sẽ vượt qua nó.

Một thông điệp sâu sắc của Giáng sinh là: Ánh sáng thực sự của thế giới đã đến, và nhờ ánh sáng đó, tất cả chúng ta đều có hy vọng—hy vọng vào trẻ em, hy vọng vào sự thật rằng mỗi con người đều đặc biệt, và hy vọng vào ý tưởng rằng có một kế hoạch tuyệt vời do Chúa ban tặng và tất cả chúng ta đều là một phần của kế hoạch đó. Vậy thì, có gì mà không ăn mừng? Khi nâng ly chúc mừng, tất cả chúng ta hãy làm mới hy vọng cho nhân loại và cho chính mình vào năm 2025. Bạn biết rằng tất cả sẽ có ý nghĩa!
Theo The Epoch Times
Minh Nguyệt